Ngộ nghĩnh trẻ thơ: Mông đâu ra cho mẹ tét đít nào!

0

Mông đâu ra cho mẹ tét đít nào!

Mẹ đi làm về, bà mách mẹ, Xíu ở nhà không ngoan. Mẹ nhíu mày: “Thế này thì phải phạt Xíu rồi!”. Xíu nghe thấy vậy thì vội vàng lên tiếng: “Mông Xíu đâu ra cho mẹ tét đít nào!”.
1. Xíu rất thích được cả nhà khen xinh, mỗi khi cả nhà quây quần chuyện trò là Xíu lại mon men lại gần hỏi hết người này đến người kia. Một hôm, cả nhà mải nói chuyện, không để ý đến Xíu, Xíu xịu mặt hét toáng lên:
– Hôm nay Xíu xinh như một công chúa mà không có ai khen Xíu xinh à mẹ ơi!!!
2. Mẹ có thói quen hỏi vòng vo để Xíu trả lời, luyện trí thông minh:
Mẹ: Mắt để làm gì?
Xíu: Mắt để nhìn mẹ nhỉ!
Mẹ: Mũi để làm gì?
Xíu: Mũi để ngửi ạ!
Mẹ: Thế tay để làm gì?
Xíu băn khoăn: Bình thường mẹ dạy Xíu là tay để xúc cơm, nhưng hôm qua Xíu thấy bạn Bo dùng tay túm tóc bạn Minh nữa mẹ ạ!

3. Hôm nay Xíu ở nhà khóc nhè, quấy bà cả buổi chiều không cho bà nấu cơm. Tối đến mẹ đi làm về, bà mách tội của Xíu với mẹ:
– Hôm nay Xíu ở nhà hư lắm nhé mẹ Tâm ạ!
Mẹ nhíu mày:
– Ôi thế này thì phải phạt Xíu rồi!
Xíu nghe thấy mẹ nạt thì vội vàng lên tiếng:

– Mông Xíu đâu ra cho mẹ tét đít nào!
4. Buổi tối, mẹ thấy Xíu cứ cúi xuống nhặt nhạnh gì đó rồi lại cho vào miệng, ngửa cổ lên, nuốt ực một cái. Mẹ tưởng Xíu nhặt đồ ăn rơi vãi để ăn, mẹ quát:
– Xíu! Sao con lại bẩn thế!
Xíu ngơ ngác nhìn mẹ:

– Xíu đang làm gà con nhặt thóc và uống nước no để no căng diều rồi mới được đi chơi mà mẹ!
5. Hôm nay Xíu hơi mệt nhưng mẹ vẫn đưa Xíu đến lớp học. Xíu nhớ mẹ và muốn ở nhà với mẹ nhưng nhớ lời cô giáo dặn nên mắt Xíu ươt ướt, tự an ủi:
– Em búp bê – Bé tí teo- Rất đáng yêu- Không khóc nhè… Em Xíu cũng bé tí teo và không khóc nhè mẹ nhỉ!
6. Xíu có kiểu nói rất ngộ nghĩnh và hay bắt chước bà ngoại. Nhiều hôm, chủ nhật bố mẹ Xíu vẫn phải đi làm nên phải mang Xíu sang bà gửi. Xíu khóc nhè theo mẹ thì bà liền bảo:
– Kệ chúng nó đi làm Xíu ở nhà với bà.
Xíu nghe vậy nín bặt rồi hớn hở xua tay:
– Kệ chúng nó đi làm Xíu ở nhà với bà.
Hôm qua ông bà nội sắp xếp đồ đạc đi du lịch, trước khi đi ông bà lại hôn tạm biệt Xíu thì Xíu hùng hồn tuyên bố:
– Kệ chúng nó đi chơi, Xíu ờ nhà với… mẹ.

Hôm ấy, cả nhà cháu đang nằm ở giường, cháu nằm giữa, bố mẹ cháu nằm hai bên, còn e ngồi gấp quần áo gần đó nên hóng hớt được cháu bảo: Con là cái kem, bố là cái bánh, mẹ cũng là cái bánh, thế là…kẹp kem.

hôm đấy đã 7h tối rồi mà cháu chưa chịu đi tắm. hai dì cháu (tức em và cháu em) đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy trăng rất sáng. cháu hỏi e: “dì ơi, ông trăng có chân tay k?”, e bảo là k, cháu lại hỏi: “ông trăng k có chân thế mà sao con đi đâu ông trăng cũng đi?”. tất nhiên e có thể giải thích khoa học nhưng mà có nói thì nó cũng k hiểu nên e trả lời là ông trăng có bố mẹ bế đi (hú hồn, may mà nó k hỏi e xem bố mẹ ông trăng có chân tay k, hi hi). một lát sau, trăng khuất vào mây, cháu hỏi e: “dì ơi, thế ông trăng đi đâu rồi?”, e trả lời là ông trăng đi tắm, cháu hỏi lại: “ông trăng k có tay thì làm sao cầm được gáo múc nước.” đến nước này thì e lại đành trả lời là mẹ ông trăng tắm cho. trời ơi, chết mất vì trẻ con các mẹ ạ.

chị cũng hay gọi ” Em Vạc ơi, em Vạc à” nên con cũng xưng mình là ” em Vạc”. Nói với ai cũng ” em Vạc hết”.

Bà nội xi con tè. Mãi chả thấy con tè gì cả, bà hỏi:
– Em Vạc đã đái tồ chưa?
Con trả lời:
– Em Vạc hết nước rồi còn đâu mà đái .

Thấy mẹ loay hoay mãi mà không thể lắp được cái bóng vào chuôi đèn, ba phải ra giúp và nói:
– Sao mẹ kém tắm thế nhỉ?
Con ngồi cạnh nhanh nhảu bảo:
– Mẹ tắm rồi, em Vạc nhìn thấy.
Ba không hiểu nên hỏi lại:
– Con nhìn thấy cái gì ?
– Em Vạc nhìn thấy mẹ tắm rồi.
Hai ba mẹ nhìn nhau, nhìn con rồi ôm bụng cười
Bà nội bị trượt chân ngã, nhăn nhó suốt buổi. Vạc lân la hỏi han:
– Chân bà đau a?
– Ừ chân bà bị đau.
– Cáo cắn bà a?
– Không phải, bà bị ngã ngoài sân giếng đấy.
Vạc đứng lên nói 1 tràng luôn:
– Bà không nghe lời gì cả. Mẹ Hương dặn không được ra giếng cơ mà. Lần này mẹ tha, lần sau mẹ đánh vào đít, nghe chưa?
Bà, mẹ:

Vạc: Ba đi đâu đấy.
Ba: ba đi ị đùn xấu xí tí. Con ngồi chơi ngoan nhé.
Vạc lon ton chạy ra cầm cái bô và kêu lên:
– Ba, bô đây này. Cởi quần ra ko phân dính vào quần thì thối lắm.
Ba:

Nhà dì Giang có em cu Long. Con thích chơi với em lắm. Mỗi lần lên nhà dì chơi, con cứ quấn quýt bên em, nựng nịu như lớn lắm rồi ấy.
Lần nhìn thấy dì xi em Long tè vào cái lọ, con cũng cầm cái lọ vạch quần ra rồi tự xi mình. Nhưng nước không vào được cái lọ mà tung tóe ra ngoài, uớt cả quần cả chân con. Con khóc òa lên, bắt đền cái lọ . Mẹ phải giải thích là em Long có chim nên mới tè được vào lọ, con không có chim nên phải ngồi bô. Con gật gù như vẻ hiểu lắm, rồi bảo :
– Mai ba về mua chim cho em Vạc.
Mẹ lại giải thích là khi sinh ra em Long đã có chim rồi, chim không mua được. Con nhìn mẹ đầy nghi ngờ rồi phán một câu xanh rờn:
– Nhà Thanh Tứ cái gì cũng có ( mẹ chú thích Thanh Tứ là đại lý tạp hóa lớn nhất ở Thị trấn nhà mình).

Con thích ông bế đi chơi lòng vòng các nhà trong xóm, nhưng cũng nhanh chán đòi về. Thế nên nhà ai có gì ăn được hay mang ra ” dụ dỗ” để con chơi được lâu hơn.
Bữa thấy con đi có chút là về mẹ hỏi:
– Hôm nay con đi chơi nhà ai thế?
– Nhà ông Kỳ.
– Hôm nay ông Kỳ cho con ăn gì mà về sớm thế?
– Không ăn gì hết. Có nước chè thôi. Mình ông uống. Em Vạc không uống được, em Vạc về với mẹ.

– Lượt xem: (274)

Leave A Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.